Đây là bài viết tôi chép lại từ một post của mình trên VnSharing, có chỉnh sửa bổ sung.
Lược sử:
Từ khi chuẩn H.264 được mở rộng vào khoảng cuối năm 2004 (và đưa vào tài liệu đặc tả vào tháng 3/2005), sample bit depth precision đã được nâng lên đến 10 bits per sample (hiện tại cao nhất là 14-bit sau Bổ sung 2 tháng 11/2007), tuy nhiên tại sao gần đây nó mới được chú ý? Một phần là vì high bit depth không thực sự được các nhà sản xuất nội dung chú ý bởi khá nhiều người tiêu dùng đến nay vẫn đang dùng màn hình TN LCD 6-bit (per component). Tuy nhiên nội dung high bit depth không phải là điểm chính, mà quan trọng hơn là vì thiếu nhu cầu. Nguyên nhân: thứ nhất, về phía nhà sản xuất nội dung, BD quá dư dả dung lượng để có thể chứa bitrate cao nên high bit depth không thật sự tỏ rõ ưu thế, đối với broadcast thì các thiết bị thu [receiver] thế hệ hiện tại cần nâng cấp để giải mã được high bit depth H.264 do đó chưa khả thi về tính kinh tế; thứ hai, về phía người tiêu dùng, không có encoder và
decoder miễn phí nào hỗ trợ (các encoder thương mại điển hình như MainConcept H.264/AVC Broadcast đã hỗ trợ từ khá sớm) nên ít ai biết được lợi ích mà high bit depth H.264 có thể mang lại, chưa kể là những nhận định sai lầm khiến cho người ta lờ nó đi. Điều này dẫn đến các nhà sản xuất phần cứng cũng chẳng quan tâm đến chuyện hỗ trợ high bit depth (vì họ chẳng dại gì bỏ tiền thêm vào tính năng người dùng không cần đến làm tăng giá thành không cần thiết). (Lưu ý: Những điều nêu ở đây chỉ áp dụng phía người tiêu dùng, bản thân high bit depth đã được sử dụng trong các khâu sản xuất [production chain] từ thời MPEG-2).