Giới thiệu

Các bài viết sẽ nhằm vào bất cứ đề tài gì mà tôi có hứng thú muốn đề cập, không theo một chủ đề nhất định. Nguyên tắc viết không theo khuôn khổ và tự do thoải mái nhất có thể, nội dung bài viết cũng sẽ thay đổi liên tục theo thời gian nên sẽ rất khó theo dõi. Bên cạnh đó, độ dài của các bài viết rất bất định, nhiều khi dài lê thê và tràn lan.

Các quy tắc chung (Đọc kỹ trước khi quyết định đọc nội dung bài viết):
Điều 1. Nội dung bài viết có thể dựa hoàn toàn vào quan điểm cá nhân, do đó sẽ khác với quan điểm của bạn. Bạn luôn có quyền ngừng đọc hoặc không cần đọc. Tuy nhiên, một khi đã đọc, bạn không được phép tranh cãi với tác giả. (Bạn được quyền nói xấu tác giả, nếu thích). Tác giả không chịu bất cứ trách nhiệm nào nếu nội dung bài viết gây ảnh hưởng xấu đến sức khỏe hay tâm lý của bạn.
Điều 2. Nội dung bài viết có thể chứa rất nhiều "spoiler" nên khuyên bạn không nên đọc trước khi xem/chơi tựa phim/anime/video game... được nhắc đến trong bài viết. Tác giả không chịu trách nhiệm vì làm bạn mất hứng. Bên cạnh đó, vì sở thích mỗi người mỗi khác, những chi tiết mà tác giả chê khen có thể không giống cách đánh giá của bạn, nên đừng dùng nó làm cơ sở lựa chọn. Ngoài ra, xem lại điều 1.
Điều 3. Bài viết chỉ được phép tồn tại trên blog này. Bạn không được quyền sao chép toàn bộ hay một phần nội dung của bất cứ bài viết nào sang nơi khác (bạn được phép đăng link của bài viết đi nơi khác, nếu muốn). Tác giả phủ nhận hoàn toàn trách nhiệm liên quan đến nội dung bài viết nếu nó được phát tán nơi khác dưới hình thức không phải link, tuy nhiên vẫn giữ quyền đối với nó.

2012-02-08

Bạn có rảnh không?

Với tôi, câu trả lời sẽ luôn là: Không!

Gần đây, tôi cảm thấy mình càng ngày càng có ít "thời gian rảnh" nên quyết định xem xét lại lịch sinh hoạt thay đổi thế nào và phát hiện ra rằng thực chất từ trước tới giờ mình không có "thời gian rảnh", theo khái niệm "thời gian rảnh" là thời gian mình không làm gì cả. Bởi lẽ bất cứ lúc nào tôi cũng đang làm gì đó.

Ai đó sẽ lên tiếng: "Không, điều đó là không thể". Không đâu, có đấy. Và tôi tin rằng nó xảy ra với hầu hết chúng ta. Xin làm rõ, khi nhắc đến "thời gian rảnh" chúng ta thường muốn nói đến "thời gian không đang làm một việc gì đó có tác dụng", tuy nhiên lại vô hình chung hiểu thành "thời gian không đang làm gì cả". Tôi có thể đang nằm nghỉ, đang xem truyền hình, đang chơi game không có nghĩa là tôi "rảnh". Tôi nằm nghỉ để lấy lại sức sau thời gian làm việc hoặc học tập căng thẳng, tôi chơi game để giải trí... cho dù là việc gì nó cũng có tác dụng gì đó, ít nhất là với bản thân tôi. Do đó, khi có ai hỏi "Bạn có rảnh không?", "Hiện giờ bạn có rảnh không?", "Bốn giờ chiều Chủ nhật tới bạn rảnh không?"... tôi sẽ luôn trả lời rất thành thật rằng: Không! Cho dù tôi chưa có dự định gì, chưa biết sẽ có hoạt động gì vào "bốn giờ chiều Chủ nhật tới", nhưng tôi biết chắc rằng khi đó tôi đang làm gì đó (trừ khi đến thời điểm đó tôi không còn khả năng làm gì nữa thì lại là chuyện khác).

Nói vậy chẳng khác nào tôi muốn thoái thác tất cả lời mời, nhờ vả, rủ rê... Không thể nói như vậy được, chuyện nào ra chuyện đó à! Thay vì hỏi "Bạn có rảnh không?" thì cứ đi thẳng vào vấn đề: "Tối thứ bảy này tụi mình đi xem phim nhé!", "Cậu sang chỗ mình để mình giới thiệu cô bạn dễ thương cho", "Giờ tao đang buồn chán quá nè, mày ra quán nhậu với tao đi!"... Lúc này tôi sẽ xem xét cân đo giữa việc mình đang làm (hoặc sẽ làm vào thời điểm được hẹn) với việc người nói đang nhắc đến xem cái nào quan trọng với mình hơn. Tối thứ bảy cả nhóm phải họp để hoàn tất báo cáo của đề tài thì rõ ràng là không thể đi xem phim được rồi, nhưng nếu đang chơi game thì có thể bỏ ra để đi làm quen bạn gái, còn đang mệt mỏi định ngã lưng một chút thì chắc không muốn đi nhậu đâu...

Thế nên, giờ đây "rảnh" không còn trong lịch sinh hoạt của tôi, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không thể làm gì khác (và tôi vẫn sử dụng từ "rảnh", tuy nhiên với ý nghĩa là thời gian không đang làm những việc quan trọng, vì những việc quan trọng đều nằm ở phía đầu hàng đợi ưu tiên, chỉ khi nào chúng hoàn thành hết mà vẫn còn thừa thời gian thì thời gian đó mới được xem là "rảnh"). Nó phụ thuộc vào mức độ quan trọng giữa việc đang làm và việc được yêu cầu. Dù vậy, thói quen của người đời vẫn luôn bắt đầu bằng câu khách sáo "Bạn có rảnh không?" buộc tôi luôn phải hỏi lại "Có chuyện chi không?", tất nhiên là sau câu trả lời: Không!